Chàng Quỷ Của Tôi - Chương 1
1
Tôi một con ma nam bám theo.
Chuyện kể từ sinh nhật hai mươi bốn tuổi của .
Gia đình chút đặc biệt.
Nói khó thì là bắt ma.
Nói dễ thì là thiên sư.
Hồi nhỏ, luôn thể thấy đủ loại ma quỷ lởn vởn bên cạnh.
Tôi chơi trốn tìm, đèn xanh đèn đỏ, đu với chúng nó…
Lũ ma ngốc lắm.
Chơi trốn tìm thì tự nhét chai mắc kẹt trong đó .
Chơi đu thì đu quá đà, đến nỗi đầu bay luôn ngoài.
Ông nội chuyên bắt ma, nên bao giờ kể với ông chuyện thấy ma.
Nếu , mấy đứa bạn ma của chắc tiêu đời .
Sau , ông qua đời, ông để cho một lá bùa hộ thân.
Từ khi đeo bùa, còn thấy mấy con ma nữa.
Mãi đến sinh nhật hai mươi bốn tuổi, khi xe buýt và vô tình làm rơi lá bùa.
Con ma nam theo dõi cao lớn, chân dài miên man, thể gọi là cực phẩm với tỷ lệ vàng “ cổ chân”.
Hắn còn khuôn mặt trai, sống mũi cao, môi mỏng, lông mày sắc nét, đôi mắt như vì sáng.
Chỉ điều, mặt còn trắng hơn cả tường mới quét vôi.
Mắt thâm đen, môi đỏ đến mức như mới uống máu xong.
Người bình thường thấy chắc sợ chết khiếp.
Còn thì quen mấy con ma đủ mọi hình dạng . Đột nhiên thấy một con ma trai thế cũng giật , nên cứ chằm chằm mãi.
Hắn đến mức ngượng ngùng, cúi đầu, hàng mi dài khẽ run, ngón tay thon dài xoắn , trông chẳng khác nào cô vợ nhỏ thẹn thùng.
Nhìn đủ , xoay về nhà.
Kết quả, một bước, theo một bước, cứ thế bám theo về tận cửa.
Tôi mở cửa, thò đầu .
Tôi đột ngột , mặt đối mặt với .
Hắn giật , bay lùi mấy mét, đôi mắt đẽ ngập tràn hoảng hốt.
Giây tiếp theo, vỗ vỗ ngực: “Dọa chết .”
Khóe môi giật giật, mà dám.
Đại ca, đã chết mà!
Tôi mặc kệ , đổi dép nhà.
đóng cửa.
Tôi biết cảm xúc của lúc là gì.
Có lẽ là vì một quá lâu, thấy cô đơn.
Cũng thể là lâu lắm bạn ma nào.
Khi mở tủ lạnh lấy đồ uống, con ma trai đó đã lơ lửng ở cửa, rụt rè thò đầu , quan sát căn nhà .
Thấy phản ứng, nhỏ giọng : “Vậy xin làm phiền.” Sau đó từ từ bay .
Hắn cạnh ghế sofa, như thể đang do dự nên xuống .
Tôi xách lon nước xuống sofa, bật TV xem hăng say, thấy ha hả cũng chăm chú TV, khóe môi khẽ nhếch.
Ờm… thì thôi, chứ một cái trông y như quỷ âm phủ.
Nụ của khựng .
Đến giờ ăn tối, gọi đồ ăn ngoài.
Món chọn là tôm hùm cay.
Trong lúc ăn, con ma trai đó đối diện, đôi mắt sáng rực chằm chằm con tôm hùm tay …
2
Tôi cố ý trêu , cầm con tôm hùm lắc sang trái.
Hắn cũng theo về bên trái.
Tôi lắc sang .
Hắn lập tức chuyển ánh mắt theo hướng đó.
Tôi mím môi .
Nhìn thì ích gì, ăn .
Sau khi xử lý xong cả một thau tôm hùm, no căng bụng, ợ một cái, mùi bay thẳng . Hắn nhíu mày, hắt một cái.
Ồ, quên mất, ăn tôm hùm vị tỏi.
Hắn liên tục hắt , đôi mắt đỏ hoe, trông cực kỳ ấm ức.
Aiya, sợ nhất là thấy khác làm vẻ mặt tủi thân.
Ma cũng ngoại lệ.
Hồi chơi với đám bạn ma, chia đồ cúng cho chúng nó.
Dù ăn thật, nhưng ít còn hít hà mùi.
Nghĩ , liền lấy điện thoại đặt thêm một phần tôm hùm.
Buổi tối, lúc chuẩn ngủ, chợt thấy cửa phòng khẽ mở một khe nhỏ.
Sau đó, con ma trai bay .
Hắn lơ lửng giường , vẻ mặt thỏa mãn, nhỏ giọng : “Cảm ơn.”
Hóa là một con ma lịch sự.
Tôi mặc kệ , xoay ngủ tiếp, vô tình đá văng chăn xuống giường.
Hắn lầm bầm nhặt lên đắp cho .
Tôi cố tình chọc .
Tôi đá vài lần, nhẫn nại đắp từng lần.
Cuối cùng, chơi chán, thật sự chìm giấc ngủ. khi ngủ say, mơ hồ thấy khẽ .
Lần , nụ còn chút gì âm u nữa.
—
Tôi vô tình bắt đầu sống chung với một con ma.
Mỗi ngày tan làm, đều xổm cửa đợi .
Có hôm tăng ca về trễ, sốt ruột quá liền bay thẳng đến công ty tìm. Vì quá vội, vô tình làm gió âm nổi lên.
Mấy đồng nghiệp đang tăng ca cùng một cơn gió lạnh quét qua, sợ đến dựng tóc gáy.
Tôi trấn an: “Chỉ là gió thôi mà.”
Đồng nghiệp run rẩy: “… cửa sổ đều đóng kín hết mà…”
Con ma trai như nhận làm sai, bất an một bên, trông chẳng khác gì một chú chó lớn mắng oan.
Tôi khuyên đồng nghiệp về , tự ở dọn dẹp chiến trường làm loạn.
Hắn đến giúp nhưng dám.
Thế là cứ theo sát , miệng liên tục : “Xin , xin , cố ý.”
Tôi tò mò biết khi còn sống là như thế nào, câu cửa miệng lúc nào cũng là “xin ” ?
Sau khi dọn dẹp xong, định bắt taxi về, nhưng quá giờ cao điểm, xe cộ đông nghịt, nên đành cuốc bộ.
Trên đường về, con ma trai lẽo đẽo theo như vệ sĩ, gương mặt trắng bệch mà nghiêm túc hết sức.
Bỗng nhiên, một con mèo hoang từ trong bụi rậm nhảy .
Hắn sợ đến dựng cả tóc gáy, nhưng vẫn chút do dự chắn , dang tay , đe dọa con mèo: “Mày… mày !”
Tôi đỡ trán.
Cái khí thế , ngay cả con kiến cũng chẳng sợ chứ gì đến mèo.
Con mèo hoang hình như cũng thấy , lông dựng , lưng cong , họng phát tiếng gầm gừ.
Giây tiếp theo, nó nhảy xổ lên, nhắm thẳng mặt .
Tôi chợt nghĩ, con ma chỉ mỗi khuôn mặt dễ thôi, cào xước thì phí quá.
Thế là cố tình va nhẹ vai .
Hắn lảo đảo một chút, vững đã lo lắng .
Tôi hắng giọng, trừng mắt mắng con mèo: “Đi !”
Con mèo hoang làu bàu vài tiếng bỏ .
Sợ nghi ngờ, viện đại một lý do: “Đường gì mà trơn thế biết.”
Về đến nhà, con ma trai như mất hồn, đờ sofa, đến cả chương trình thích nhất cũng làm nổi.
Tôi gần, còn thấy thì thầm.
Hắn : “Phải làm đây, đúng là một con ma vô dụng, ngay cả mèo hoang cũng đánh , thể bảo vệ cô chứ?”
“Cô ” chắc là .
Khóe môi cong lên.
Không uổng công mỗi lần nấu cơm đều nấu dư một phần.
Để an ủi , cố ý lôi mấy tấm chứng nhận lau chùi.
Ừm, đều là bằng khen Taekwondo, võ thuật, tán thủ, và kỹ năng tự vệ dành cho nữ.
Con ma trai thấy mấy tấm chứng nhận bày bàn trà, đôi mắt tròn xoe, còn thấy cả tiếng hít khí lạnh.
Hắn lẩm bẩm: “Lợi hại quá…”
khen xong, vẻ mặt buồn bã.
“Vậy , thực cô thể tự bảo vệ , còn chẳng ích gì cả ?”
3
Ơ, emo nữa ?
Tôi vốn định an ủi , mà khiến càng thêm tự trách.
Hắn làm thể vô dụng chứ.
Mỗi ngày đều ở bên , đó chính là tác dụng lớn nhất của .
Tôi suy nghĩ xem nên thật với , rằng thực sự thấy .
sợ nhát gan quá, dọa chạy mất.
Thôi kệ, cứ để emo tiếp .
Ăn một bữa tôm hùm cay là bù ngay thôi.
Buổi tối, lúc ngủ, đến.
lần , lơ lửng giường như mọi khi, mà trực tiếp… lên giường .
Tôi xoay , thấy đang ngoan ngoãn bên cạnh, mím môi, cẩn thận .
Tôi hừ một tiếng.
Hắn giật bắn .
Một chân đã chuẩn đặt xuống đất.
Tôi thấy buồn , bèn nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ngủ chung giường thì ngủ chung giường, dù cũng chỉ là một con ma, thể làm gì .
Nửa đêm, lạnh đến tỉnh giấc.
Phản ứng đầu tiên của là, đúng là thể ngủ chung với ma .
Dù gì chúng cũng quá lạnh.
khi phát hiện chăn cánh mà bay, nghiến răng ken két.
Tên dám giành chăn với ?
Lá gan to đấy!
Tôi hừ lạnh, nghĩ ngợi gì liền đạp lăn thẳng xuống giường.
Hắn ôm chăn, lăn vài vòng đất, cọng tóc dựng ngố đầu khẽ rung rung, đó tròn mắt , mặt đầy kinh hãi: “Cô… cô cô…”
“Cô cái gì mà cô, cho rõ ràng !”
Mắt càng trợn to hơn, vẻ mặt hoảng sợ: “Cô thấy ?”
Tôi bước đến bên , xổm xuống, mỉm : “ , thể thấy .”
Hắn run lẩy bẩy như cầy sấy: “Vậy… cô sợ ? Tôi là ma đó!”
Tôi chống tay lên trán.
Rốt cuộc là ai sợ ai chứ?
Tôi cảm giác sắp dọa đến mức tè quần .
“Tôi âm dương nhãn.” Sợ hiểu, bổ sung, “Ông nội là thiên sư bắt ma.”
Lần , thật sự dọa đến tè quần.
Tôi ngờ, một con ma cũng thể sợ đến mức .
Thật quá mất mặt giới ma quỷ.
Tôi đưa cho một chiếc quần mới, run rẩy nhà vệ sinh thay.
Lúc , gương mặt tái nhợt của mà ửng lên một chút đỏ.
Tôi sửng sốt.
Ma thì thể đỏ mặt .
Sao làm nhỉ?
“Uống chút nước cho bình tĩnh .” Tôi xong, theo phản xạ cầm lấy ly nước.
Khoan đã, ma thể cầm nắm những vật thể thực.
cầm .
Hắn cũng vô cùng kinh ngạc, cầm ly nước xoay trái xoay : “Tôi… … thể chạm chúng ?”
Chúc mừng nhé!
Hắn đặt ly nước xuống, từng bước đến bên .
, đây đều lơ lửng, bây giờ đã thể .
“À, thể chạm cô một chút ?” Hắn cẩn thận hỏi ý .
Nhìn bộ dạng đáng thương của , gật đầu: “Chạm .”
Thật cũng kiểm chứng xem thể chạm con .
Giây tiếp theo, bàn tay chậm rãi vươn tới.
Tôi đôi tay dài với các khớp xương rõ ràng của , khóe môi nhếch lên nụ đầy ẩn ý: “Anh định chạm ?”
Bàn tay trắng bệch của run lên.
Thấy biểu cảm sẵn sàng cắn của , run rẩy lùi một bước, vội vàng giải thích: “Tôi… xin , tưởng đó là lồng ngực của cô.”
Tôi: “…”
Đây chính là sát thương vô hình, sát thương trí mạng trong truyền thuyết ?