Bao Dưỡng Bạch Nguyệt Quang - Chương 1
1
Tôi nghiêng đầu đàn ông trói tay bằng dây lụa.
Tôi nở một nụ ngọt ngào, ghé sát tai :
“Anh xem, biết Tưởng Minh Châu biết chuyện lưng cô thế nhỉ…”
Chữ cuối cùng, nhẹ.
Tạ Chỉ nhắm mắt , rõ ràng là thèm để ý đến .
Tôi dùng đầu ngón tay lướt từ gương mặt , xuống xương quai xanh, đến cơ bụng.
“Có cơ hội thì cho cô thấy thì .”
Tạ Chỉ đột nhiên mở mắt:
“Cô nghĩ ai cũng vô liêm sỉ như cô ?”
“Tưởng An, thủ đoạn của cô cũng chỉ thôi ?”
Tôi khẽ , cắn mạnh lên xương quai xanh của :
“Không ngoan, đây là trừng phạt.”
Tạ Chỉ mím môi, biết đang suy nghĩ gì.
Vốn dĩ đang chút mệt vận động, nhưng ngay lập tức cảm thấy hứng thú.
Vừa chuẩn hành động, gian mắt đột nhiên vặn vẹo.
Ngay đó, một hàng chữ xuất hiện lơ lửng mặt :
【Phải thừa nhận, cảnh hai bên thật sự mắt.】
【Nữ phụ đúng là đang tìm đường chết.】
【Tạ Chỉ chính là thừa kế duy nhất của nhà họ Tạ – gia tộc giàu nhất. Ngày trở về Tạ gia cũng chính là ngày chết của cô.】
【Nữ phụ làm loạn thì làm tôn lên sự trong sáng lương thiện của nữ chính chứ.】
Tôi những hàng chữ dọa đến mức phịch xuống Tạ Chỉ.
“Ưm…”
Tạ Chỉ nhịn mà rên khẽ một tiếng.
Tôi lập tức bịt miệng :
“Đừng lên tiếng!”
Tạ Chỉ hài lòng , như thể đang hỏi phát điên gì nữa đây.
【Sao hai họ động đậy nữa ? Dù là hiệu ứng che mờ nhưng bóng dáng thôi cũng đủ .】
【Nữ phụ đang định giở trò gì đây.】
Lúc mới chắc chắn, những dòng chữ đó đang về và Tạ Chỉ.
Tôi đánh giá đàn ông mặt.
Bờ vai rộng, thân hình cao lớn, đường nét khuôn mặt tinh tế, làn da trắng như ngọc.
Phải thừa nhận, mặc dù mục đích ban đầu là để trả thù Tưởng Minh Châu, nhưng Tạ Chỉ đúng thật là gu của .
Thế nhưng nghĩ đến những dòng chữ , thực sự thấy sợ.
Vẫn là giữ mạng quan trọng hơn.
Tạ Chỉ bịt miệng đến suýt nghẹt thở, vội vàng buông tay.
“Khụ khụ, cô phát điên gì nữa đây?”
Nhìn làn da vốn trắng nõn của nay nhuộm một tầng đỏ, vội vàng lẩm bẩm: “Sắc tức là .”
Nhân lúc Tạ Chỉ còn kịp phản ứng, nhanh chóng lấy vải lụa bịt mắt .
Anh cũng phản ứng gì, mặc cho tùy ý hành động.
Đến khi thấy gì, lập tức nhặt quần áo, lén lút chuồn mất.
2
Lần thứ hai gặp Tạ Chỉ là ngày hôm ở trường học.
Trên hành lang, ánh mắt lạnh như băng.
Tôi chẳng mấy bận tâm.
Tưởng Minh Châu sánh vai cùng , vẻ mặt vui vẻ, biết đang gì.
Thấy , cô lập tức thu nụ : “Tưởng An, ba mẹ bảo tối nay đừng quên thử lễ phục.”
Tôi giả vờ : “Lại làm phiền quan tâm .”
Sắc mặt Tưởng Minh Châu lập tức trở nên khó coi. Thấy về phía Tạ Chỉ, cô liền chắn .
Tôi bật khẽ, ánh mắt tùy tiện lướt qua Tạ Chỉ.
Vô tình, thấy vết bầm tím cổ tay .
Tôi khựng .
Hỏng , tối qua quên cởi trói cho .
Tôi chột , rụt cổ .
【Hôm qua Tạ Chỉ nữ phụ trói cả đêm, giờ chắc hận cô chết mất thôi.】
【Ha ha ha, biểu cảm của nữ phụ cuốn đó nha.】
【Tỉnh táo chị em, cô là một đóa hắc liên hoa đó!】
Tôi vội vàng bước nhanh rời , sợ ở thêm một giây nữa sẽ ánh mắt hai giết chết.
Trở chỗ trong lớp, vô thức xoay bút, đầu óc trống rỗng.
Nghĩ đến danh phận của Tạ Chỉ mà đạn mạc nhắc đến, cảm thấy chút khó hiểu.
Rõ ràng Tạ Chỉ trông nghèo túng, nếu cũng chẳng vì tiền chữa bệnh cho mẹ mà chấp nhận .
Xem thân thế của cũng đơn giản.
Tôi nhớ đến những chuyện đã làm với Tạ Chỉ.
Chậc, khó giải quyết đây.
Nghĩ một hồi, phát hiện kết luận vẫn là… vô phương cứu chữa.
Tôi và Tạ Chỉ quen theo một cách hết sức cẩu huyết.
Tôi là con gái ruột ôm nhầm của nhà họ Tưởng.
Sau khi trở về, phát hiện trong nhà đã Tưởng Minh Châu – đã sống bên ba mẹ Tưởng hơn mười năm.
Đời thực tiểu thuyết.
Tưởng Minh Châu tuy xuất sắc vượt trội, nhưng nhờ điều kiện bồi dưỡng suốt bao năm, cô cũng coi như tinh thông cầm kỳ thi họa.
Còn , lớn lên ở một huyện nhỏ xa xôi.
Chính là kiểu học sinh chỉ biết cắm đầu học, ngoài kỳ thi cấp ba và đại học thì chẳng biết gì khác.
Đương nhiên là thể so với cô .
Sau khi về nhà họ Tưởng, ba mẹ Tưởng tuy bù đắp cho , nhưng cũng chỉ dừng ở mức bù đắp.
Họ đối với lịch sự hơn là yêu thương.
may mắn thay, là một ích kỷ.
Muốn làm gì thì làm, tiêu tiền thì tiêu, chẳng chút cảm giác tội nào.
Niềm vui mà tiền mang khiến thoải mái hơn nhiều, nhưng sự tồn tại của Tưởng Minh Châu lúc nào cũng nhắc nhở rằng là kẻ yêu thương.
Để đối nghịch với cô , cố tình chọn cùng trường đại học với Tưởng Minh Châu.
Cũng tại nơi , quen biết Tạ Chỉ.
Tạ Chỉ là ánh trăng sáng trong lòng Tưởng Minh Châu.
Tôi ít lần bắt gặp ánh mắt vui vẻ của cô khi .
Vậy nên, để trả đũa cô , tìm đến Tạ Chỉ.
Lúc đó, mẹ Tạ Chỉ bệnh, cần tiền phẫu thuật. Tôi đưa một cái giá thể từ chối.
Tạ Chỉ bất đắc dĩ đồng ý.
Bây giờ nghĩ , trả thù mới là lạ.
Nghĩ đến Tạ Chỉ, bĩu môi.
Thật đáng tiếc, còn ngủ đủ cơ mà.
3
Buổi tối khi về nhà, nhận tin nhắn của Tạ Chỉ: 【Em ?】
Mải mê truyện app, lúc mới sực nhớ hôm nay là ngày và Tạ Chỉ hẹn như thường lệ.
Nhìn thoáng qua đồng hồ, nghĩ đến việc đã đợi suốt hai tiếng đồng hồ, trong lòng chút chột .
Ban đầu, định nhắn tin bảo về .
nghĩ , nếu đã kết thúc, thì rõ ràng vẫn hơn.
Trước khi ngoài, thay bộ váy hai dây quyến rũ đã định mặc ban đầu.
Đổi sang một bộ vest chân váy phong cách tiểu thư thanh lịch.
Tôi soi gương một lượt.
Ừm, kín đáo.
Lúc đến nơi, Tạ Chỉ đang cúi đầu nghịch điện thoại, biết đang xem gì.
Thấy đến, vẫn giữ nguyên gương mặt lạnh lùng thường ngày, nhíu mày nhẹ giọng : “Tiểu thư Tưởng, em càng ngày càng đến muộn đấy.”
“Nhớ nhanh lên, tối nay còn đến bệnh viện.”
Hôm nay Tạ Chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng.
Lớp vải mỏng manh bao lấy cơ thể, cơ bắp lờ mờ hiện lên, tràn đầy sức hấp dẫn.
Tôi từ xuống , chậm rãi cong môi : “Hôm nay chủ động quá nhỉ?”
Tạ Chỉ sững , giọng điệu mấy vui vẻ: “Chẳng lần em bảo ?”
Tôi mới chợt nhớ .
Lần từng sờ cơ bụng , nếu mặc áo sơ mi trắng nhất định sẽ trai.
Không ngờ thực sự mặc .
Lúc , dòng bình luận quen thuộc hiện mắt.
【Aaaa, Tạ Chỉ chồng trai quá!】
【Cơ bụng nổi bật, sính lễ nhất của đàn ông đây .】
【Con nhóc sướng thật, chỉ mong thể hoán đổi thân xác với Tưởng An một ngày thôi!】
Nhìn dòng bình luận, cũng nhịn mà nhớ vóc dáng rắn rỏi lớp quần áo của Tạ Chỉ.
Phải là .
Tôi lắc lắc đầu, xua tan những suy nghĩ linh tinh trong đầu.
Khẽ mỉm như thói quen: “Tạ Chỉ, chán .”
“Từ nay tự do .”
Tôi lấy từ túi xách nhỏ một tấm thẻ, đưa cho : “Trong đủ tiền để chữa bệnh cho mẹ và lo cả chi phí phục hồi . Coi như là bồi thường.”
Toàn thân Tạ Chỉ cứng đờ, đó giận dữ mở miệng: “Tưởng An, em nhất định sỉ nhục như ?”
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, chút khó hiểu: “Tôi sỉ nhục chỗ nào?”
Lần thực sự hiểu.
Rõ ràng là đưa tiền cho , còn giúp lấy tự do.
Lẽ vui vẻ mới đúng chứ?
Gương mặt Tạ Chỉ vì tức giận mà đỏ bừng, lạnh, đẩy tay : “Cầm tiền của em về .”
Nói xong, cầm áo khoác rời .
Tôi chút ngẩn ngơ.
Nhìn chiếc bánh kem dâu bàn đã tan chảy một phần, sững .
Tưởng Minh Châu thích ăn bánh socola.
Chỉ vì chọc tức cô , luôn bảo mua loại bánh giống hệt như .
thực tế, hề thích socola.
Rất ít biết rằng món thực sự thích là bánh kem dâu.
【Tại Tạ Chỉ mua bánh kem dâu cho Tưởng An?】
【Hơn nữa, đây còn là số tiền Tạ Chỉ tự làm kiếm .】
【Sợ tiểu thư nhà giàu chê bai, nên cố ý chọn một tiệm vẻ đắt đỏ, nhưng cuối cùng Tưởng An cũng chẳng để mắt đến, hahaha.】
Tôi đầu bóng lưng Tạ Chỉ đã khuất dần từ lâu.
Ha, cũng chu đáo đấy chứ.