Ai Mới Là Người Nói Dối - Chương 3
7
Xong , vẫn phát hiện.
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu , cố rút con dao khỏi tay.
tay của tên sát nhân như cái kìm sắt, siết chặt lấy cổ tay , thể nhúc nhích nổi một phân.
【Hỏng , đánh úp thất bại !】
【Xong thật , tên điên chắc chắn sẽ lột da nữ chính mất thôi!】
【Tôi đã bảo , đừng làm thánh nữ! Giờ thì chết cũng đáng!】
Cảm giác tuyệt vọng ập đến trong lòng .
Tên sát nhân chỉ dùng chút sức, con dao trong tay liền rơi “keng” xuống sàn.
“Con nhóc ở chui thế? Muốn làm hùng ?”
Hắn liếm môi, ánh mắt dán chặt lên đầy thèm khát.
“ lúc, hôm nay cho tao thử cảm giác một lần hai đứa!”
Hắn thèm để ý đến An Nguyệt đang thoi thóp sàn nữa, xông tới đè ngửa đất.
Tôi tuyệt vọng, vùng vẫy trong vô vọng.
Tên khốn béo hơn trăm ký như một tảng đá đè lên , khiến gần như thể thở nổi.
Xong thật …
Hàm răng vàng khè ghê tởm của từ từ tiến sát đến cổ .
Với loại tâm thần biến thái như , thể sẽ cắn đứt mạch máu cổ để thỏa mãn cái thú tính bệnh hoạn .
Chắc lần thật sự thoát .
Ngay lúc đã từ bỏ mọi hy vọng, chấp nhận cái chết…
“Rầm!”
Cánh cửa đá tung, vang lên một tiếng nổ như sét đánh giữa đêm.
“Đứng yên, cảnh sát đây!”
Tôi lập tức mở bừng mắt, nhân lúc tên sát nhân mất cảnh giác, đầu gối giáng mạnh một cú hạ bộ .
Hắn rên lên một tiếng, bản năng khom .
Cảnh sát nam – Thẩm Hạo – lao tới, đè xuống đất, lập tức còng tay .
Tôi nửa nửa , thở hổn hển như sắp ngất.
Chị Phương Tịnh chạy đến, vội đỡ dậy.
“Không , đừng sợ. Em an .”
“Đồ cầm thú! Cuối cùng tao cũng tóm mày !”
Thẩm Hạo phấn khích, túm tóc kéo lên.
“Còn chị An Nguyệt thì ?”
An Nguyệt mặt đầy máu, chậm rãi dậy, đôi mắt to tròn ngấn đầy nước.
Chị Phương Tịnh thở dài: “Chị , chỉ là trầy xước ngoài da với sốc nặng thôi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
An Nguyệt lúc mới hồn, nhào lòng òa nức nở.
“Cảm ơn em… nếu em, chắc chị đã chết …”
Tôi mỉm , khẽ lắc đầu.
Chị Phương dậy, sang với Thẩm Hạo: “Gọi về đồn xin chi viện .”
Anh lục túi lưng một hồi, vỗ đầu một cái: “Chết tiệt, bộ đàm để quên xe . Hay là chúng đưa xe , gọi đón hai nạn nhân.”
Chị Phương nghĩ ngợi một lát gật đầu: “Cũng .”
Chị sang chúng : “Hai em cứ ở đây chờ, sẽ tới đón ngay.”
Tôi và An Nguyệt , gật đầu.
Hai họ áp giải tên tội phạm .
Trước khi , ánh mắt tên đó vẫn đầy dục vọng chằm chằm .
Tôi dìu An Nguyệt, thân thể đầy thương tích, về phòng .
Căn nhà chị tan hoang hết cả.
【Cuối cùng cũng kết thúc, một cái kết , cả hai đều sống.】
【Khoan đã… đúng, thanh tiến trình cho thấy xong mà.】
【Tên tội phạm bắt mà, còn gì nguy hiểm nữa chứ?】
Phải … còn nguy hiểm gì nữa ?
Tôi úp bên cửa sổ, mỉm .
Tên sát nhân biến thái đã bắt, mọi chuyện coi như khép .
Tôi cầm điện thoại, nhíu mày.
… bạn trai – Tiểu Thần – vẫn nhắn ?
Dù tăng ca nữa, lẽ một tin nhắn cũng ?
Anh đang làm gì ?
Tôi tạm băng bó vết thương cho An Nguyệt, hai chị em giường.
“An Nguyệt, rốt cuộc thế ? Người đó trốn trong tủ nhà chị, mà chị hề biết?”
An Nguyệt vẫn còn sợ hãi, run rẩy lắc đầu: “Chị biết… Hôm nay thật sự nhờ em… nếu thì chắc chị lột da thật …”
Chị ôm lần nữa, úp mặt ngực như bám lấy mạng sống.
Tôi khẽ thở dài, vỗ về mái tóc chị .
Đột nhiên, điện thoại reo lên.
Tôi giật , vội cầm lên—là số của chị Phương.
Tôi bắt máy ngay, đầu dây bên chỉ tiếng thở dồn dập.
“Nhầm ! Nhầm ! Tên … tên hiếp dâm giết hàng loạt đó!”
“Em thật cẩn thận… đừng…”
Tút…
Cuộc gọi… ngắt.
Giọng chị Phương Tịnh đột ngột biến thành tiếng nức nở kỳ lạ, âm thanh như tiếng ai oán từ địa ngục vọng về.
“Tu… tu… tu…”
Chưa kịp hỏi gì thêm, cuộc gọi đã cúp ngang.
Tôi chết sững.
Đầu dây bên … rốt cuộc đã xảy chuyện gì?
8
Tôi nghiến răng, lập tức gọi cho chị Phương Tịnh, nhưng ai bắt máy.
【Xong , hai cảnh sát chẳng lẽ gặp chuyện ?】
【Tên đó là kẻ giết hàng loạt… nghĩa nữ chính vẫn còn đang gặp nguy hiểm?】
【Cẩn thận với ai chứ? Chẳng lẽ là… bạn trai nữ chính?】
Tôi thẫn thờ buông điện thoại xuống.
An Nguyệt sững , cúi mắt .
“Em thế?”
Tôi chị, há miệng định gì đó, thì bỗng—
“Cốc cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa vang lên ngoài hành lang.
Toàn thân lập tức căng chặt.
An Nguyệt vẻ phấn khích, vội vàng bật dậy.
“Chắc là cảnh sát đến , để chị mở cửa!”
Tôi vội lao tới, đưa tay chặn chị .
“Khoan đã, để em kiểm tra .”
Tôi nuốt nước bọt, giấu con dao trong lòng, từng bước chậm rãi tiến đến cửa.
“Em yêu, ngủ ? Mở cửa !”
Là giọng của Tiểu Thần!
Trái tim như kéo căng buông lỏng ngay lập tức.
Là về .
Dù , vẫn cẩn trọng, lên tiếng ngay, mà cúi xuống qua ống nhòm cửa.
Ngoài hành lang tối om, Tiểu Thần đó một , đang nhẹ nhàng gõ cửa.
Tôi thở phào.
Là thật .
Chỉ cần về là hết.
Tiểu Thần học võ nhiều năm, thân hình cao lớn, mạnh mẽ, chỉ cần ở đây, chẳng còn sợ gì nữa.
Tôi nắm tay cầm nắm cửa, chuẩn mở thì—đột nhiên chết lặng.
【Đừng mở cửa, là bạn trai cô.】
Một dòng bình luận hiện .
Tôi khựng , mắt dán chặt mắt mèo.
là mặt Tiểu Thần, nhưng… gì đó sai.
Cái mặt cứng đờ, đơ cứng như đeo mặt nạ.
Cảm giác kỳ dị như ai đó đang mặc một lớp da lên mặt để đóng giả quen.
Tim đập như trống dồn.
Tên sát nhân là kẻ chuyên lột da.
Hắn thể… đã lột da mặt của Tiểu Thần, đeo lên, giả giọng gọi mở cửa.
Càng nghĩ càng thấy sống lưng lạnh toát.
Càng kỹ, càng chắc chắn—
Người đang ngoài cửa , tuyệt đối là Tiểu Thần.
Hắn là một kẻ đang đội lớp da Tiểu Thần để lừa mở cửa!
9
“Tiểu Vũ, em mở cửa cho bạn trai ?”
An Nguyệt ngơ ngác .
Tôi vội đưa tay hiệu im lặng, mấp máy môi với chị : “Có giả làm bạn trai em, đang định lừa em mở cửa.”
An Nguyệt lập tức căng thẳng, lo lắng hỏi nhỏ: “Vậy làm đây? Cảnh sát ? Sao còn tới đón ?”
Tôi đáp, tiếp tục dán mắt ống nhòm.
Người ngoài cửa đã ngừng gõ, mà đang dùng ánh mắt kỳ quái thẳng mắt mèo.
“Bị phát hiện ? Cô khôn hơn nghĩ đấy…”
Kẻ đó đưa tay lên mép mặt… từ từ… lột xuống.
Tim như ngừng đập.
Dưới lớp mặt nạ đó… rốt cuộc là gương mặt nào?
Một lớp da giả lột xuống— ngoài cửa…
Là nhỏ bạn thân của , Thẩm Hiểu Hoa!
“Hehe, Tiểu Vũ, mày nhận tao ?”
“Cái mặt nạ đó tao làm cả buổi tối đấy!”
“Cá tháng Tư vui vẻ nha! Không đùa nữa, mau mở cửa ~”
Tôi tức đến bốc khói.
“Thẩm Hiểu Hoa! Đây là trò đùa thứ mấy trong ngày hả? Chưa đủ lòng ?”
“Thôi mà, sai sai , đây là lần cuối, thật đó!”
“Nghe bạn trai mày nhà, nên tao mới tới chơi với mày nè~”
“Bên ngoài lạnh lắm, cho tao mà~”
Tôi thở dài bất lực, định mở cửa thì—
【Đừng mở cửa!】
Tôi cau mày.
【Nhìn , cuối hành lang bóng kìa.】
【Trời má, thật luôn, hết hồn!】
【Chẳng lẽ là do Hiểu Hoa dẫn tới? Cô hại nữ chính?】
Tôi nghiêng ngoài—
Quả thật, cuối hành lang một cái bóng đen mờ mờ đang từ từ bước về phía cửa .
Thẩm Hiểu Hoa cũng cảm thấy khác lạ, đầu xuống hành lang.
“Anh… là ai?”
“Đừng… đừng gần…”
Bịch bịch bịch bịch—!
Tiếng bước chân dồn dập vang lên bên ngoài, cái bóng đen bắt đầu chạy!
“Cứu tao với, Tiểu Vũ, mở cửa ! Hắn dao!”
Thẩm Hiểu Hoa hoảng loạn đến mức bật , đập cửa thình thịch.
“Tiểu Vũ! Tao xin ! Tao đùa nữa ! Mau cho tao ! Hắn sẽ giết tao mất!”
“Mặc Vũ! Đừng làm ngơ, tao biết mày đang ở trong mà! Mau mở cửa !”
Tiếng gào của Hiểu Hoa biến thành tiếng kêu tuyệt vọng.
An Nguyệt run lẩy bẩy, nức nở, mở cửa nhưng ngăn .
“Sao thế? Không mở là cô sẽ chết đấy!”