Ai Mới Là Người Nói Dối - Chương 1
1
Nụ đông cứng mặt , da đầu tê rần.
“Câu đó là , chẳng lẽ trong phòng em thật sự một kẻ giết ?”
Hơi thở dần trở nên gấp gáp, ánh mắt hoảng loạn đảo quanh phòng.
Phòng lớn, phòng khách và phòng ngủ thông , một cái là thấy hết.
Tôi định gì đó với bạn trai, nhưng há miệng dám lên tiếng.
Lỡ như lỡ lời khiến tên sát nhân phát hiện và nổi điên thì tiêu.
Bạn trai bên điện thoại im lặng vài giây, hình như nhận sự bất thường trong thở , khẽ bật .
“Chọc em thôi, cưng , Cá tháng Tư vui vẻ!”
Tôi choáng váng, thở phào một thật dài.
Trời đất, biết rõ hôm nay là Cá tháng Tư mà vẫn mắc bẫy, đúng là ngốc đến .
Cảm giác sợ hãi tan biến, nhịn mắng nhẹ: “Anh quá đáng thật đấy, biết em ở nhà một mà còn đùa kiểu đó, hù chết em .”
“Thôi mà, đùa chút thôi, đừng căng quá.”
“Em yêu, tối nay tăng ca, về .”
Tôi khẽ ừ một tiếng cúp máy, nhớ đám bình luận ban nãy, đầu óc rối như tơ vò.
Tôi lắc đầu mấy cái.
Thôi bỏ , chắc dạo căng thẳng quá sinh ảo giác.
Tôi đang xem phim , làm gì bình luận bay?
Tôi xoay định ngủ, thì mấy dòng bình luận hiện lên mắt.
【Xong , nữ chính lừa , thật sự sát nhân trong phòng cô đấy.】
【 , là một tên hiếp dâm giết hàng loạt, giết liên tiếp mấy .】
【Tên là ác quỷ lột da, khi cưỡng hiếp thì lột da nạn nhân sống, dã man đến rợn .】
【Con nhỏ ngu thật, đàn ông gì cũng tin, chết cũng đáng.】
Từng dòng từng dòng chữ khiến lạnh toát mồ hôi.
Gì thế ?
Chẳng ban nãy Tiểu Thần chỉ đùa thôi ?
Chẳng lẽ… trong phòng thật sự một kẻ giết ?
Tôi nhớ dạo gần đây tin tức, đúng là quanh khu đang truy lùng một tên giết hàng loạt, đến giờ vẫn bắt .
Đầu óc hỗn loạn, da đầu tê dại.
Trong bóng tối, con gấu bông đặt cạnh giường hình như… nhúc nhích.
2
【Trời ơi, chẳng lẽ tên sát nhân trốn trong con gấu bông thật? Biến thái quá!】
【Lát nữa chắc sẽ máu me be bét cho mà xem, dám , dám .】
【Nữ chính còn ngơ ngác làm gì, báo công an !】
Lời bình luận làm giật tỉnh táo.
Tôi run rẩy cầm lấy điện thoại.
Tên sát nhân chắc biết là đã phát hiện .
Dù dám gọi điện trực tiếp, nhưng thể nhắn tin báo cảnh sát.
Với vụ nghiêm trọng thế , cảnh sát chắc đến mười phút là tới nơi.
Tôi run tay bấm gửi tin nhắn , thở một nhẹ nhõm.
Việc tiếp theo cần làm là kéo dài thời gian, đợi cảnh sát tới.
【Cũng đấy, nữ chính phản ứng nhanh, báo công an .】
【Ơ kìa, là hỏng plot , cảnh sát đến thì còn gì để xem nữa?】
【Cái đứa ở thù với nữ chính , trông mong chết dữ ?】
Tôi dịch một chút, bộ đồ ngủ ướt sũng vì mồ hôi dính bết , lưng ngứa ngáy như gai cắm.
Tôi thử gọi cho bạn trai Tiểu Thần, nghĩ rằng nếu chuyện điện thoại thì tên sát nhân sẽ bớt cảnh giác.
“Tút… tút…”
Không ai bắt máy.
Tôi cáu kỉnh cúp cuộc gọi.
Tên khốn đó, đúng lúc quan trọng thì chẳng trông mong gì.
Tôi đành giả vờ bình tĩnh lướt điện thoại, nhưng mắt vẫn luôn dán con gấu bông khổng lồ.
Chỉ nghĩ đến việc một tên bệnh hoạn đang co ro trong đó, khúc khích , là rợn hết cả da gà.
“He he!”
Một tiếng khẽ phát từ trong gấu bông khiến cứng , tim như nhảy khỏi cổ họng.
Hắn sắp tay ?
Tôi dịch gần mép giường, sẵn sàng lao chạy bất cứ lúc nào, trong lòng liên tục cầu mong cảnh sát đến nhanh.
Căn phòng yên lặng đến ghê rợn, tai ù ù, cả đời bao giờ thấy tuyệt vọng đến thế.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên.
“Chào bạn, giao đồ ăn đây, ai ở nhà ?”
“Có, tới ngay!”
Tôi mừng như điên, bật dậy khỏi giường.
Cảnh sát chuyên nghiệp thật, sợ nghi ngờ nên giả dạng làm shipper, tránh kẻ giết liều mạng.
Tôi chẳng kịp xỏ dép, lao nhanh cửa, tay đặt lên tay nắm, định mở cửa thì—
Một dòng bình luận hiện lên.
【Ngốc thế, cô chắc ngoài cửa thật sự là cảnh sát ?】
3
Tôi khựng , tay đang đặt tay nắm cửa rụt về như điện giật.
Phải , là nôn nóng quá.
Với loại tội phạm giết hàng loạt thế , chắc đồng bọn.
Nếu ngoài là đồng bọn, phối hợp trong ngoài, chẳng xong đời ?
Tôi hít sâu một , mắt rời khỏi cánh cửa, giữ bình tĩnh, từ từ áp mắt ống nhòm cửa.
Bên ngoài, một nam một nữ mặc cảnh phục đang gõ cửa với vẻ mặt nghiêm túc.
Tim nhảy dựng lên vì mừng rỡ—cảnh sát thật!
Có lẽ vì lâu mở cửa nên họ lo lắng.
Hai liếc , nam cảnh sát lùi hai bước, chuẩn phá cửa xông .
Ngay khi lao tới, kịp thời mở cửa.
Thấy còn sống, cả hai thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lao lòng nữ cảnh sát, tim đập loạn trong lồng ngực.
“Trong gấu bông!”
Tôi bằng khẩu hình môi.
Nam cảnh sát cau mày, rút súng từ thắt lưng, rón rén bước phòng.
“Ra đây, thấy mày !”
Anh quát lớn, ánh mắt gắt gao chằm chằm con gấu bông to tướng.
“Không tao bắn!”
Giọng như bóng tối nuốt chửng, cả căn phòng im ắng đến rợn , ai trả lời.
Nữ cảnh sát đẩy lưng, cũng bước .
Nam cảnh sát tung một cú đá mạnh con gấu.
Con gấu mềm oặt ngã xuống sàn.
Anh thở phào, thẳng dậy, khẽ lắc đầu: “Không ai.”
Nghe , nữ cảnh sát cũng thả lỏng.
Sau đó cả hai bật đèn lên, kiểm tra kỹ càng khắp phòng.
Tôi bệt cửa, tội nghiệp co rúm ôm vai run rẩy.
Vài phút , họ thu súng , bằng ánh mắt bất lực.
“Em gái , đùa cảnh sát vui lắm hả?”
Nam cảnh sát khoanh tay, trợn mắt .
Tôi lắc đầu lia lịa, bật dậy như lò xo:
“Em đùa! Em thật sự thấy con gấu đó động đậy mà!”
“ bên trong .”
Nữ cảnh sát thở dài.
“Chúng biết hôm nay là Cá tháng Tư, nhưng đùa kiểu là .”
“Báo án giả là vi phạm pháp luật, nhất là kiểu vụ nghiêm trọng thế .”
“Xem như em là lần đầu, bọn chị truy cứu. lần đừng làm nữa.”
Tôi ấm ức cúi đầu, khẽ gật nhẹ.
Không ai thật ?
Chẳng lẽ là nhầm?
Nữ cảnh sát vẻ cũng nhận cố tình, chị bước , vỗ vai , mỉm dịu dàng.
“Không bắt tên khốn đó là của bọn chị.”
“Em là con gái sống một , nhạy cảm, cẩn thận một chút cũng đúng thôi.”
“Cả căn phòng bọn chị đã kiểm tra , em thể yên tâm.”
Tôi ngước chị , mắt ngấn nước.
“Chị tên Phương Tịnh, là Thẩm Hạo. Đây là số điện thoại của chị, chuyện gì cứ gọi.”
Nói xong, hai chỉnh trang phục, thu dọn súng ống rời .
Tôi đóng cửa, vô lực bệt xuống đất.
Chuyện quái gì thế ?
Chẳng lẽ thật sự nhạy cảm quá mức?
Còn mấy cái dòng chữ bay là công nghệ gì mới ?
Tôi lừa ?
Tôi xoa xoa hai bên thái dương, thở dài một tiếng.
Thôi kệ, ít nhất xác nhận là an .
Tôi dậy, bước hai bước thì—
Dòng bình luận xuất hiện.
【Tên sát nhân trong phòng? Chuyện gì ?】
【Diễn biến lạ quá, chắc chắn vẫn đang trốn đó.】
【Mấy thấy ? Bên ngoài hình như tiếng gõ cửa sổ.】
4
Dòng bình luận cuối cùng khiến lạnh cả sống lưng.
“Thình thịch, thình thịch!”
Cửa sổ… thật sự đang vang lên tiếng động.
Trái tim thả lỏng lập tức siết chặt trở .
Hai cảnh sát khi nãy chỉ kiểm tra bên trong nhà, nhưng họ ngoài cửa sổ.
Chẳng lẽ đúng như lời bình luận, tên sát nhân đang trốn ngoài đó?
nhà ở tầng mười cơ mà, bên ngoài làm gì ai ?
【Tiêu , càng lúc càng rợn , treo lơ lửng ngoài cửa sổ chừng là… ma đấy.】
【Thôi xong, vụ chắc cảnh sát chẳng tin nữ chính nữa , khả năng sống sót càng thấp.】
【Tên giết chắc biết hôm nay là Cá tháng Tư nên cố tình bày trò chọc ghẹo.】
Từng dòng chữ khiến đầu óc hỗn loạn.
Tôi nuốt nước bọt, phản ứng đầu tiên là gọi cho chị Phương Tịnh.
Tay đặt nút gọi, do dự.
Lỡ sai thì ?
Hai mà chạy sang một chuyến nữa thì lần chắc chắn họ sẽ tin nữa.
Tôi ngẩng đầu, phân vân biết nên xem .
Mẹ nó, liều thì liều!
Nếu thật sự kẻ nào đang bày trò hù dọa , nhất định chửi chết nó!
Tôi hít sâu một , lấy hết can đảm, rón rén bước đến bên rèm cửa.
Tiếng “thình thịch” vẫn ngừng vang lên, như thứ gì đó đập kính.
Tôi vẫn sợ lắm, sợ lỡ kéo rèm thấy một khuôn mặt méo mó kinh dị thì biết làm .
Tôi nghiến răng, dứt khoát vươn tay kéo mạnh tấm rèm !
“Rầm, rầm!”
Tiếng đập liên tiếp vang lên, đập thẳng dây thần kinh đang căng như dây đàn của .
Tôi từ từ mở mắt , gương mặt lập tức méo xệch.
Mẹ nó, là một con chim.
Một con chim đen ngu ngốc đang liên tục đập đầu kính cửa sổ.
Tôi cạn lời.
Con chim não đấy?
Giữa đêm khuya mà gõ cửa sổ ?
lúc đó, để ý thấy một ký hiệu lạ dán khung cửa sổ.
Tôi chụp hình tra thử, mới biết đó là một ký hiệu chuyên dùng để… dụ chim.
Tôi chợt hiểu đã chơi khăm.
Cơn tức giận bùng lên.
Hôm nay chỉ nhỏ bạn thân Thẩm Hiểu Hoa ghé qua nhà .
Chắc chắn là nó giở trò.
Tôi nổi đóa gọi cho nó: “Ký hiệu dán cửa sổ là do mày làm đúng ?”
“Hehe, hù mày ? Trò đùa thành công nhé!”
Tôi giận đến bốc khói, đang định mắng nó vài câu thì nó cúp máy cái rụp.
Tôi chỉ biết đực , bất lực hết sức.
Cả đời thật sự dính đến Cá tháng Tư nữa.
【Trời ơi, cuối cùng chỉ là con chim thôi , hù chết !】
【Tôi đoán từ đầu, ai mà trèo lên tầng mười gõ cửa sổ chứ.】
【Khoan đã, đúng… ban nãy cửa sổ mở, bây giờ mở ?】