A Ảnh - Chương 2
4
Đầu gối đau nhói như dao cắt, bầu khí trong điện yên ắng đến mức khiến phát hoảng.
Thật lâu, thật lâu , hoàng hậu nương nương mới lạnh lùng lên tiếng:
“Đứng dậy . Ngươi đã từng cứu mạng nhi tử của bản cung, hôm nay bản cung tha ngươi một mạng. về nếu còn dám làm càn, bản cung tuyệt đối sẽ nhẹ tay.”
Ta vội vã loạng choạng lên.
Những dòng chữ vốn im ắng bấy lâu, một lần nữa làm hoa cả mắt .
【Con nữ phụ độc ác làm gì? Không ! Con gái nhất định trở thành nữ nhân quyền thế nhất thiên hạ! Cái thứ nữ phụ độc ác đáng ghét đến thế, chiếm thì phá cho bằng ?!】
【Nhị hoàng tử là thứ gì chứ? Ai chẳng biết bày mưu phục kích nam chính đường hồi kinh. Nếu nam chính mệnh lớn, làm gì còn cơ hội trở về? Vậy mà nữ phụ độc ác còn dám khuyên hoàng hậu từ bỏ nam chính?!】
【A a a, chỉ xuyên truyện giết chết nữ phụ độc ác ! là cái đồ khuấy phân, ghê tởm chết !】
Mấy lời trong đám chữ đó đều mất kiểm soát, nhưng tâm tình của vô cùng khoan khoái.
Nào ngờ hoàng hậu nương nương liếc mắt một cái, bổ sung thêm một câu:
“Ngươi nắm trong tay điểm yếu lớn như của A Diệp, bản cung yên tâm về ngươi.”
Ta run lên một cái. Quả thật là lỗ mãng . Kinh thành Triệu Châu.
Ánh mắt hoàng hậu nương nương dừng hồi lâu:
“Đã gả cho nhi tử bản cung, bản cung cũng miễn cưỡng. Bản cung một đứa cháu trai bên nhà mẹ đẻ, hoạt bát hiếu động, cũng khá xứng đôi với ngươi. Đợi A Diệp thành thân xong, bản cung sẽ ban hôn cho hai ngươi.”
【Không chứ, cái cháu trai bên nhà mẹ đẻ là ai ? Tình tiết lệch hướng ! Nữ phụ độc ác mà gả phủ Thái tử thì con gái cơ hội tăng nhiệt tình cảm với nam chính?!】
【 thế, nếu nữ phụ độc ác từng bước chèn ép, nam chính thề hứa ngày sẽ dẹp sạch hậu cung để độc sủng bảo?!】
Càng càng thấy tức giận. Hóa tất cả chúng , đều chỉ là bàn đạp cho Lâm Tuyết Vi bước lên?
Ta cam lòng!
Ta cúi đầu lạy một cái thật sâu ánh mắt nặng nề của hoàng hậu nương nương:
“Thần nữ đồng ý.”
Kéo thân thể mệt mỏi trở về phủ, còn kịp viện thay y phục ướt đẫm mồ hôi, đã mẹ sai áp giải đến từ đường.
Cha cầm roi dài trong tay:
“Phụ thân đã dặn dặn , khi kinh giữ thể diện. Vậy mà ngươi tự tiện cung, hôm nay để phụ thân dạy dỗ ngươi mặt liệt tổ liệt tông.”
Ta bất ngờ giật lấy roi dài trong tay cha:
“Biểu tỷ nửa tháng nữa sẽ thành thân, đến khi đó hôn sự của cũng sẽ quyết định. Phụ thân thật sự để mang đầy thương tích mà xuất giá?”
Điều , là về hôn sự với Tiểu Hầu gia Bùi Diễn, nhưng trong lòng cha hẳn đã nghĩ tới lời Trần Diệp khi rời – sẽ nạp làm trắc phi ngày đại hôn.
Tuy chỉ là một trắc phi nho nhỏ, nhưng dẫu cũng là gả hoàng gia.
Cha trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng cũng thả roi xuống.
Mẹ nhẹ nhàng đỡ lấy ngực cha:
“Lão gia, để sẹo là , vẫn thể quỳ từ đường để hối . A Ảnh thật quá gì, để con bé tỉnh táo suy ngẫm một chút.”
Ta những bài vị lưa thưa trong từ đường của Thẩm gia, khẽ giễu.
Tổ tiên của ở Linh gia tận Triệu Châu, Thẩm gia thì tính là cái thá gì chứ!
5
Ba ngày khi biểu tỷ Lâm Tuyết Vi xuất giá, Lâm gia đã cho tới phủ.
Lão tổ từ ái, cữu cữu nghiêm nghị cùng cữu mẫu dịu dàng, bọn họ mang theo bảy chiếc thuyền chở đầy sính lễ.
Khi biết mà Lâm Tuyết Vi sắp gả chính là Trần Diệp, thanh mai trúc mã của , cũng tức là Thái tử đương triều, lão tổ xưa nay luôn tươi , sắc mặt lập tức trầm xuống:
“Mạn Hoa, giao Tuyết Vi cho ngươi, là bởi ngươi đã hứa sẽ chăm sóc con bé thật . Ngươi làm thể đối xử tệ bạc với Tuyết Vi như ?”
Mẹ lão tổ trách mắng, sắc mặt thoắt cái thay đổi. Biểu tỷ Lâm Tuyết Vi càng luống cuống vội vàng tiến đến mặt lão tổ:
“Tổ mẫu ~ gả cho Diệp ca ca là ý của cháu, cô mẫu cũng cản cháu. Người cần gì mắng , ngày lên kinh, cháu chẳng còn ai thân thích ngoài cô mẫu cả.”
Cữu mẫu càng lộ vẻ khó coi, nhíu mày :
“Đó là vị hôn phu của A Ảnh, con gả cho ? Con để A Ảnh đối mặt ? Con… con làm mẹ tức chết ?”
Biểu tỷ mỗi lúc một mất kiên nhẫn hơn:
“Mẹ, hướng lên cao, chẳng lẽ con từ chối tình ý của Thái tử, bỏ lỡ cơ hội trở thành vạn ? Là Diệp ca ca thích con. Cha mẹ rốt cuộc là cha mẹ của ai? Vì luôn bênh vực ngoài?”
Cữu cữu đập bàn một cái:
“Con đúng là hồ đồ! Con biết suy nghĩ ? Hôm nay Thái tử thể từ bỏ A Ảnh, ngày chẳng lẽ sẽ thật lòng với con? Từ nhỏ cha mẹ nuông chiều con như kim chi ngọc diệp, để con nông cạn nông nổi như thế ?”
Mắt cay xè, những trưởng bối đàng hoàng chính trực thế … mới thật sự là phụ mẫu và tổ mẫu ruột thịt của .
【Không chứ, mấy Lâm gia não vấn đề ? Nhìn xem bé cưng của chúng ấm ức đến thế nào !】
【 mà thấy Lâm gia đúng đấy chứ, chẳng lẽ cứ là nữ chính thì quyền cướp vị hôn phu của khác?】
Mặc kệ đám chữ ngoài ồn ào náo loạn, vẫn chủ động xin đưa mọi Lâm gia tới biệt viện nghỉ ngơi.
Trên đường , lão tổ nắm tay , ngừng lời xin .
Cữu cữu trông uể oải:
“Tuyết Vi chẳng giống con gái Lâm gia chút nào, mê danh lợi đến thế.”
Ta trái , chắc chắn trong biệt viện hạ nhân lén, liền lập tức ghé sát tai cữu cữu :
“Cữu cữu, hai ngày , con viện mẹ thỉnh an, lờ mờ thấy mẹ và biểu tỷ cãi . Biểu tỷ nàng mới là thiên kim đích truyền của Hầu phủ, hỏi mẹ đang lo sợ điều gì, tại ban cho nàng nhiều sính lễ hơn.”
Lời dứt, sắc mặt ba Lâm gia đều trở nên nghiêm trọng.
Lão tổ lập tức nghiêm mặt:
“Năm đó Mạn Hoa sắp sinh mà cứ nhất quyết ở Lâm gia chờ sinh, khuyên thế nào cũng chịu về nhà.”
Cữu mẫu cau mày chặt hơn:
“Hôm đó đang bình thường, chẳng hiểu nàng trật chân, kéo cũng ngã theo. Lúc với nàng sinh cùng một phòng.”
Đám chữ rần rần:
【Không đúng , nữ phụ đang dối! Bé cưng của từ đến nay cực kỳ cẩn thận, từng để cha mẹ Thẩm gia nhắc tới chuyện mà!】
【Vậy cô biết bằng cách nào? Cốt truyện đang càng lúc càng lệch! Ta càng lúc càng lo, nam chính đấu các hoàng tử khác mới lên ngôi, bảy thuyền sính lễ là một phần quan trọng đó nha!】
Cữu cữu nghiêm giọng dặn để lộ ngoài. Cữu mẫu nắm lấy tay , cẩn thận quan sát khuôn mặt , đến bàn tay, khi trông thấy nốt ruồi nơi cổ tay, nước mắt cữu mẫu lập tức rơi lã chã.
“Hôm đó sinh con, rõ ràng trông thấy cổ tay con gái nốt ruồi, nhưng mãi Tuyết Vi cũng tìm thấy. Ta cứ ngỡ lầm… thì thật sự đã tráo con .”
Lão tổ đột ngột bật dậy:
“Mẹ nàng biết liêm sỉ trèo lên giường khác, nàng thân là một thứ nữ, đã dốc lòng lo liệu chuyện hôn sự cho nàng, khi xuất giá còn nhiều lần về nhà mẹ xin xỏ, đều giúp thì giúp tận tình.”
Cữu cữu nhắm mắt, giọng nghẹn ngào:
“Ta đối với và phu còn đủ ? Vậy mà bọn họ dám tráo đổi con .”
Cữu mẫu kéo lòng, những giọt nước mắt to tròn rơi xuống mu bàn tay :
“Con của đáng thương quá… Thuở nhỏ nàng đối xử với con chẳng gì, đã khuyên nhiều lần, nàng chỉ nàng thương Tuyết Vi hơn. Sao ngốc đến thế, vì chịu nghĩ xa hơn một chút?”
Giữa lúc lão tổ tức giận đến dậm chân đấm ngực, điềm tĩnh lên tiếng:
“Thẩm gia tâm địa lang sói, ích kỷ vô cùng. Lâm gia đã chịu quá nhiều thiệt thòi tay bọn họ… Còn bảy chiếc thuyền sính lễ thì ?”
Hai mắt cữu cữu đỏ lên, nắm chặt tay thành nắm đấm, nện mạnh lên bàn:
“Thẩm gia khi dễ quá đáng !!”
6
Trên đường từ biệt viện trở về, tâm tình của thật chẳng hề bình lặng như vẻ ngoài.
Trong lòng đang cất giữ năm mươi vạn lượng ngân phiếu, còn cả một đống ruộng đất và cửa hiệu, nặng trĩu, hệt như tấm lòng mà Lâm gia dành cho .
Nghĩ đến bao năm nay cha mẹ ruồng bỏ, lớn lên như cỏ dại ở vùng quê, biết bao nhiêu lần mẹ lạnh lùng chất vấn:
“Bao giờ ngươi mới biết lời hiểu chuyện giống Tuyết Vi?”
Ta từng uất ức, từng khổ sở, càng lúc càng cố chấp, bất chấp tất cả.
Thế nhưng lòng ngưỡng mộ cha mẹ vốn ăn sâu trong bản năng trẻ thơ, khiến mắc kẹt trong mối quan hệ méo mó , cứ thế va vấp phương hướng.
Hóa , tất cả chỉ vì… con ruột của họ.
Bọn họ mang đầy dã tâm, dẫu làm đến , khẩn cầu tha thiết đến mức nào, thì cũng chẳng thể đổi dù chỉ một chút yêu thương.
Ta phịch xuống bậc đá xanh trong viện , để mặc cho nước mắt cuồn cuộn tuôn rơi thể khống chế.
Ta tự nhủ với chính , chỉ cho phép bản thân yếu đuối lần nữa thôi.
Bỗng một tiếng khẽ vang lên:
“Ngươi đấy, Thái tử cưới vợ mà ngươi đến thế , còn cái gì mà đồng ý gả cho ?”
Ta luống cuống lau sạch nước mắt mặt, đôi mắt mờ lệ về phía thiếu niên đang vắt vẻo tường viện.
Hắn vận trường bào màu đen, đôi mắt thẳng , hề e dè.
“Ai với ngươi… là vì ?”
Thiếu niên chống nắm tay lên môi:
“Chẳng lẽ vì biết sẽ đính hôn với – một kẻ ăn chơi vô , nên buồn đến phát ?”
Đôi mắt mờ nước cuối cùng cũng thấy đám chữ mặt.
【Nữ phụ độc ác thật giả tạo, của hồi môn của nữ chính Lâm gia mang hết cho ả, mà còn dám lóc!】
【Nè nè, bao giờ nghĩ… đó vốn dĩ là tài sản của cha mẹ thật của , việc gì cho cái đồ mạo danh như Tuyết Vi?!】
【Ta mãi mà hiểu nổi cái Tiểu Hầu gia là nữa…】
【Đám chỉ lướt, phạt trang 68 ngay! Bùi Diễn tên vô danh tiểu nhé!】
【Tổ trưởng học tập đã về! Trời ơi, trang trại nơi tổ mẫu của Bùi Diễn tịnh dưỡng thân thể đúng ở Triệu Châu đó!】
Ta nheo mắt , dậy, cẩn thận quan sát thiếu niên đang tường, càng càng thấy quen mặt.
“Là ngươi! Ngươi chính là đã đẩy Lý Diệp xuống nước?! Ngươi đã sớm biết tung tích của , để đoán thử… hôm đó lạc đường trong rừng nửa đêm, cũng là do ngươi bày trò?”
Thiếu niên nhảy xuống khỏi tường, thu vẻ cợt nhả:
“Có ai từng với ngươi , quá thông minh… thường chính sự thông minh của hại chết?”
“Lý Diệp phụ bạc , khiến trở thành trò khắp kinh thành, còn dám ép làm trắc phi. Ta cung tố cáo mặt hoàng hậu nương nương, đã đủ để tỏ rõ thái độ. Ngươi còn thử làm gì?”
Vẻ mặt căng thẳng của Bùi Diễn cuối cùng cũng giãn :
“Về hôn sự do cô mẫu ban cho, càng lúc càng mong đợi đấy! Cũng chỉ cái tên ngốc Lý Diệp mới coi cá chép là trân châu. Kẻ phụ lòng khác thì chết cũng oan.”
Bùi Diễn rời .
Ta siết chặt đống tài sản dày cộm trong ngực, cuối cùng cũng thấy trái tim rơi trở đất.
Mặc kệ bọn họ toan tính gì… tiền.